boss nơi đó không thể cắm

Truyện NHÂN VẬT phản diện công lược với hơn 94655 truyện liên quan kho truyện NHÂN VẬT phản diện công lược tổng hợp hay nhất - Trang 1 Ăn cơm đều không hái mặt nạ sao? "Hổ mang mũi dùi" thật là đem toàn mặt che được cực kỳ chặt chẽ, cái trán cùng dưới nửa gương mặt dùng đặc chế mặt nạ kín không kẽ hở, chỉ có mắt vị trí lộ ra một cái hai ngón tay rộng khe hở, xuyên thấu qua khe hở có thể nhìn thấy một đôi con mắt màu xanh lam Boss Nơi Đó Không Thể Cắm. Due to a planned power outage on Friday, 1/14, between 8am-1pm PST, some services may be impacted. Boss, Nơi Đó Không Thể Cắm - (Chương 64) - Tác giả Cẩm Chanh Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Sủng. Trạng thái: Full. Đánh giá: 8.0/10 từ 151 lượt. Cùng đọc truyện Boss, Nơi Đó Không Thể Cắm của tác giả Cẩm Chanh tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website. Site De Rencontre Pour Agriculteur Suisse. Cách hôm diễn ra Supermodel Cup chỉ còn hai ngày, BOSS mang theo vài người cấp cao đi thăm sàn diễn ở trên tầng cao!Sàn diễn rất lớn, ánh sáng các loại cũng đã tương đối hoàn thiện các khâu, và được sử dụng loại tốt nhất, đây cũng là cách để phòng ngừa có thể xảy ra vấn đề gì, vì để cho thí sinh tham gia an tâm, người tổ chức lần này cố ý đi thăm mấy lần......"BOSS, người của Thiên Tinh!"BOSS nhìn sang phương hướng Lý Thúc chỉ, nơi cách mặt mấy trăm mét, một người đàn ông có diện mạo tương đối tốt nhưng không kiềm chế được ở chỗ đó tình chàng ý thiếp với bạn gái của mình, hoàn toàn không để ý đến người chung quanh, người đứng sau lưng anh ta đều hiện lên vẻ lúng túng......"Vưu Tinh Bân!"Có bệnh lây qua đường sinh dục?!!!Nguyên Bảo bị cái tên này gây sốc khiến thân mấy run lên một hồi, sau đó lộ ra một góc nhỏ, muốn xem thử tên đó có BT giống như tên hay không!Vào lúc này Vưu Tinh Bân cũng nhìn thấy đám người của BOSS, anh ta ôm chặt hông bạn gái, sau đó đi tới, vươn tay ra với BOSS "Tổng giám đốc Ngôn, thật đúng lúc!"BOSS nhàn nhạt nhìn lướt qua cái tay đang vươn ra của anh ta, nhưng anh không làm cử động đáp trả, chỉ là cười như có như không nhìn Vưu Tinh Bân "Rất khéo, tất cả sàn diễn của công ty đều đã xem chưa?" Ánh mắt của anh rơi lên người bạn gái của anh ta"Tổng giám đốc Vưu, bạn gái của anh nhìn rất được"Người phụ nữ kia và Vưu Tinh Bân đều lộ vẻ đắc ý, nhưng một giây kế tiếp, BOSS bắt đầu dùng lời nói độc ác " Ngũ quan chỉnh sửa cũng không tệ, chắc tốn cỡ mấy vạn nhỉ?""Nói bậy!" Người phụ nữ kia lập tức nóng nảy, cô ta ngưỡng cằm mình lên, hết sức kiêu ngạo nói ra một câu"Rõ ràng tốn mười mấy vạn!""......"Bốn phía truyền đến nhưng tiếng cười khẽ, sắc mặt Vu Tinh Bân và cô ta cũng trở nên lúng túng, BOSS cười cười, tiến lên vỗ bả vai anh ta "Biểu hiện tốt một chút, người mới mà, thua cũng không có quan hệ gì đâu!"Vưu Tinh Bân hừ lạnh một tiếng, hất bàn tay BOSS xuống, một nhân vật thuộc về chính nghĩa lại có thể so sánh cùng với BOSS "Lời này đừng nên nói quá sớm, đến lúc đó, nhất định sẽ biết ai thua ai thắng!"Thì ra đây chính là vai nam chính trong truyền thuyết, khí thế của anh ta so với trong tivi lớn hơn một bậc, chỉ là, lúc ấy cô thật sự không chú ý rõ tên này như thế nào...... với một cái tên cực kỳ đặc sắc......Vưu Tinh Bân đem người của mình đi lướt qua, BOSS nhìn đám người đã đi xa nhẹ nhàng cười "Thú vị, cái điệu bộ muốn phá hủy để vùng lên như vậy mới thú vị, mấy người nghĩ tôi nói đúng không?""Tôi về trước công ty, mấy người ở lại đây!" BOSS nhìn đồng hồ, sau đó nói với Lý Thúc một tiếng, xoay người đi ra ngoài!Vừa được ở riêng với BOSS, Nguyên Bảo bắt đầu líu ríu "BOSS BOSS, cái đó có bệnh lây qua đường sinh dục à~ có giới tính ~ bút marker ~ nước mũi?!!!" Cô à, hàng đống tên này là có ý gì đây? Bút marker tính chất của vật chất có chứa dầuKhóe mặt BOSS giật giật "Vưu Tinh Bân!""Đúng! Vưu Ngư Băng!!" Nguyên Bảo uốn éo thân máy của mình "Anh ta là ai?" Nguyên Bảo đê tiện biết rõ còn hỏi, được rồi, cô tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình muốn nói chuyện thêm với BOSS và lời!"Tổng giám đốc của công ty Thiên Tinh, một tên nhóc ngu ngốc!" Giọng của BOSS tràn đầy khinh thường cùng khinh giờ Nguyên Bảo có chút bận tâm, kịch tính sẽ bắt đầu ngay mà thôi, mặc dù cô xuyên vào đây không phải chuyện giả tưởng, nhưng cô không phải là những thứ có thể xuyên vô đây rồi thay đổi vẻ bề ngoài của nữ chính khiến câu chuyện đi theo một hướng khác! Cô chỉ là một cái điện thoại di động!!! Một con chó và mèo cũng không tính là một chiếc điện thoại di động kim loại!!! Cho nên cô muốn biết khi cô xuyên vô đây có xảy ra hiệu ứng đặc biệt dẫn tới sự thay đổi gì không, hay là kịch bản đều như trước đây!"BOSS, tôi thật sự không thể ở cùng với Tần Lãng mấy ngày sao?" Nhìn BOSS đang lớn lái xe, Nguyên Bảo thận trọng mở mắt hẹp dài của BOSS chợt nhíu lại "Sao, cô muốn cậu ta?"Thằng ngốc mới không nghe ra được sự khó chịu trong giọng nói của BOSS, cô vui vẻ di chuyển thân máy "Đúng vậy, tôi rất muốn Tần Lãng, anh ấy rất có ý tứ!""Két——"Tiếng phanh xe chói tai khiến người Nguyên Bảo rung lên, ở quán tính vật lý, thân máy Nguyên Bảo như bị tuột xuống, mắt thấy sẽ phải té xuống khỏi chỗ ngồi, nguy hiểm của Nguyên Bảo như đang trước bờ vực rồi......"BOSS, anh làm cái gì vậy? Rất nguy hiểm đó" Trên màn hình hiện lên một dấu chấm than màu đỏ thể hiện sự lo lắng trong lòng cô!"Không có gì!" Cánh tay BOSS chống lên tay lái "Chúng ta nên thảo luận chuyện hôm đó đi.""Cái gì...... Chuyện gì?!" Có một cảm giác xấu!"Nhất định....." BOSS cúi eo thon của mình xuống, ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt ve vị trí cắm USB trên người cô "Có phải chen vào từ nơi này hay không.....""!!!!!!!!"Tha thứ cho cô, hiện tại chỉ có ký hiệu màu đỏ kia mới biểu hiện lòng cô chứa toàn trứng nước!"BOSS, anh đang đùa gì vậy? " Nguyên Bảo muốn dựng thẳng người mình lên, sau đó cách xa BOSS, bất đắc dĩ, ngón tay BOSS chỉ cần nhẹ nhàng đè lên người cô, thì cô đã không thể nhúc nhích!Baidu ơi, Tiểu thư hệ thống ơi, BOSS định thực hành bất chính với tôi này.........!【 Câu lệnh đưa vào bị sai, xin nhập lại lần nữa! 】【...... 】Hệ thống tiểu thư, mấy chấm của cô là biểu thị cho ý gì vậy?"BOSS, không thể!!""Tại sao không thể?""Anh như vậy là không có đạo đức đấy!!" Nguyên Bảo nghiêm mặt nói"Trên sách Kinh Thánh đã ghi rõ là không được loạn luân!""Tôi không có mất đi lý trí!" BOSS hết sức vô tội chớp chớp hai mắt của mình "Thánh kinh đã nói rõ mấy chuyện này, nhưng Thánh Thánh không có nói không thể làm với điện thoại di động, cô nói đúng không......"Đúng......Đối với Baidu....."Tôi muốn nghiên cứu vị trí chen vào chỗ nào!" BOSS liếc thân máy cô một cái, sau đó chỉ chỉ vào cái lỗ nhỏ nhỏ là cái nơi cắm tai nghe điện thoại " Chỗ này có phải nhỏ quá không?""Đúng vậy a Đúng vậy a, cái kia của anh rất hùng vĩ, nên chỗ đó không chứa được anh đâu!" Thân máy Nguyên BẢo run lên, người phát ra ánh sáng màu vàng như biểu thị sự lo lắng trong lòng cô!Hình như BOSS không muốn để ý đến lời nói của cô..., anh từ từ cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một cái hôn lên màn hình của cô, sau đó hết sức thô bị nhìn cô......Ong ong ong ong......Nguyên Bảo muốn chảy nước mắt, trên thực tế, thân máy điện thoại của cô đã tiết ra một ít nước dịch, nhưng nước dịch này không giống với cái nước kia kia đâu, là gỉ sắc, BOSS nhíu mày một cái " Cô đã từng nghĩ muốn đi ra khỏi căn phòng đó chưa?"Ting!!Một cái bóng đen áp lên màn hình "BOSS, anh sẽ tốt bụng thả tôi ra ngoài sao?""Hả?" Âm thanh BOSS không khỏi nâng lên "Cô đang nghi ngờ tôi?"Nghe qua một chút, cái giọng nói này rất giống âm điệu với Baidu, bình thường khi Baidu nói kiểu này, thì chính là bắt đầu lừa đảo cô!"BOSS, tôi không dám nghi ngờ anh đâu......" Nguyên Bảo yếu ớt trả lời!"Rất tốt!" BOSS thoả mãn gật đầu "Tôi sẽ nuôi cô thật tốt!" Ngón tay BOSS điểm lên màn hình, đem biểu tượng hình con nít đưa ra ngoài màn hình "Nhưng là......""Nhưng là......" Hôm nay Nguyên Bảo cảm giác không được an toàn!"Nhưng là.....Cô phải ở trong đây hai tháng rồi sau đó mới chui ra, còn nữa, nếu lại để cho tôi nghe thấy cái tên Tần Lãng..., cô xem tôi sẽ xử lý cô như thế nào!" BOSS tiếp tục lái xe, trong tròng mắt hiện lên chút âm mưu!Trên thực tế, đây là một âm mưu, âm mưu lớn nhất, BOSS là tiểu nhân, đâu có thể đẽ dàng bỏ qua cho Nguyên Bảo như vậy được!【Tinh! Ba Sóc thân mến, hoan nghênh anh trở về với kế hoạch nuôi dưỡng cục cưng, tiểu thư hệ thống sẽ có một phần quà đặc biệt dành cho anh~ nhớ tới lấy nhé! 】Gói quà? Quà gì đó?Giờ phút này Nguyên Bảo đã quay trở lại cái thân thể hư hỏng kia, thân thể thì vẫn là thân thể kia, nhưng các thuộc tính lại không hề kém trước, mừng rỡ nhất chính là, cô lại có cảm giác đói bụng, cái cảm giác đói này đã bao lâu rồi cô chưa gặp lại nhỉ ~Chỉ là, tại sao khi ở cùng với Tần Lãng lại không có cái cảm giác này......【Đó là do các chức năng không được mở ra, tất cả các thuộc tính trong máy đều được người trước mắt này mở ra mà thôi! 】"Tiểu thư hệ thống, cô so với Baidu đáng tin hơn nhiều!" Nguyên Bảo hết sức vui mừng! Nếu như BOSS là ba của cô, Baidu là mẹ cô, a ~ Tiểu thư hệ thống, cô và BOSS mau chóng kết hôn giùm tôi đi! Cả nhà ba người chúng ta sẽ rất hạnh phúc!Ai ngờ, đối diện trầm mặc mấy giây, sau đó âm thanh có chút lạnh【Tôi là Baidu! 】"......""......"【Bởi vì cô lần thứ 25 tổn thương tấm lòng của Baidu, cô bị tước đoạt quyền sử dụng Baidu bảy ngày, nếu như lương tâm cô tự trách, Baidu sẽ sẽ quay về với thân thể của cô sớm hơn thời hạn, chúc cuộc sống của cô vui vẻ! 】Nguyên Bảo "......"Baidu cô đủ rồi đây!Ai sẽ biết đó là cô chứ!! Cô toàn lừa người ta, chưa bao giờ nghiêm túc lấy một lần!Nguyên Bảo có cảm giác bây giờ mình rất uất ức, còn nữa, cáo con số đó là sao, cô chất vấn cô ta chỉ có mấy lần, mà sao lần này lại hơn 20 lần vậy chứ?BOSS chưa về nhà, anh lái xe tới một nhà hàng bày trí trang nahx, BOSS đi vào, sau đó ngồi xuống một bàn gần cửa sổ!Trước mặt của anh là một phụ nữ mặc đồ màu trắng tuyết, khí chất của bà ta này vừa cổ điển vừa ưu nhã, rất giống với khuê nữ thời cổ đại, xem ra bà ta cỡ 30 tuổi, nhưng có vẻ tuổi thật còn hơn nhiều......"Ngôn...... Thiếu gia......" Bà ta thấy BOSS thì vội đứng lên, ánh mắt có chút lóe lên, sau đó trong lòng lại sinh ra một cảm giác hèn mọn!"Quả nhiên bà đã quay trở về! Bạch Liên!" BOSS cười giễu một tiếng rồi ngồi mặt Bạch Liên trắng bệch, bà từ từ ngồi xuống, chén cà phê trong tay dường như hơi run rẩy."Năm trăm vạn, đủ chưa......" BOSS ném chi phiếu tới trước "Đây là lần cuối cùng tôi nói, không nên quay lại đây, không nên xuất hiện trước mặt của tôi, tốt nhất biến khỏi thành phố này đi!"Ánh mắt của anh rất tàn nhẫn, anh mắt như vậy giống như muốn xé rách người trước mặt ra hàng trăm mảnh! Nguyên Bảo chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của BOSS, lúc trước toàn là khí thế áp bức người ta, nhưng giờ đây......Âm u đáng sợ......"Ngôn......" Người phụ nữ kia sợ hãi nhìn cô một cái, sau đó từ từ cầm lên tấm chi phiếu lên "Ta có một điều thỉnh cầu, có thể hay không......""Không thể!" BOSS kiêu căng nhìn bà "Cút cho tôi, cút ra khỏi thành phố này đi, đây là lần cuối cùng tôi nhắc nhở bà, lần sau bà còn vâỵ thì đừng trách tôi dùng thủ đoạn đê tiện!" BOSS nói xong, đứng dậy rẽ phảirồi rời khỏi."Ngôn Soc!" Người phụ nữ kia đột nhiên đứng lên rồi kéo ống tay của anh, sau đó tròng mắt chợt ngập nước "Ta cầu xin con có thể để cho A Lạc bên cạnh con được không, cầu xin con""Bộp ——"BOSS một phen hất cánh tay bà ta ra, chán ghét nhìn vạt áo bị kéo lệch "Bạch Liên, bà không cần không liêm sỉ như vậy đâu, sự nhẫn nại của tôi với bà đã có giới hạn rồi, bà không nên đụng tới mức cuối cùng của tôi!""Không nên...... Nếu như con không quan lời ta nói thì mới thật sự là đường cùng đấy......""Ta đã không còn đường sống nữa rồi..... Không còn đường sống, Ngôn Sóc!!"Người phụ nữ kia khóc lóc thảm thiết, nhìn bóng lưng anh dần dần khuất xa, bà đột nhiên ngã trên mặt đất rồi khóc không thành tiếng, dáng vẻ bất lực này dường như khiến cho tất cả mọi người trong nhà hàng phải thương hại......Nguyên Bảo không biết người phụ nữ này là ai, cũng không biết lý do không được của BOSS, chỉ là, cũng không biết là không phải nàng xem sai lầm rồi, khi bọn hắn đi một giây kế tiếp, một bóng đen đi theo vọt ra. Phần 24 Nơi BOSS mang cô đến là một nhà hàng bên bờ biển, gian phòng ăn ở đây được trang trí đơn giản nhưng tao nhã, bên trong được phủ lên tiếng violon êm dịu, có vẻ rất hợp với tính tình của BOSS “Ngài khỏe chứ, xin hỏi mấy người?” “Hai người, đã đặt chỗ trước.” “Vâng, hân hạnh đến chỗ chúng tôi.” Bọn họ chọn vị trí gần cửa sổ, từ nơi này có thể ngắm được cảnh biển bên ngoài, như thi nhân ngâm thơ hòa mình vào biển vậy. “Thích nơi này không?” Nguyên Bảo gật đầu một cái, sau đó nhìn về phía Ngôn Sóc “Bây giờ là đang hẹn hò à?” NGôn Sóc ngưng mắt suy nghĩ một lát, sau đó vẻ mặt thay đổi sang kiểu nghiêm túc “Chờ tôi một chút.” “Ưmh, anh phải đi đâu?” Nguyên Bảo buồn bực nhìn bóng dáng BOSS đang rời đi, hoang mang chớp đôi mắt, cuối cùng vẫn cúi đầu ăn móhn ánh ngọt trên bàn một cách vui vẻ. Ngôn Sóc không trả lời, anh rẽ vào hành lang bên ngoài, sau đó lấy điện thoại di động ra, rồi bấm một dãy số “Uất Trì Dung, nói cho tôi biết hẹn hò thì phải làm những gì?” Bên kia truyền đến âm thanh trầm mặc quỷ dị, sau đó giọng nói Uất Trì Dung lạnh lùng vang lên “Tôi không biết anh làm thế nào mà trộm được điện thoại di động này, nhưng tôi gia hạn cho anh trong vòng năm phút phải trả lại nó, nếu không hậu quả của anh rất thảm…..” BOSS “Uất Trì Dung, cậu đi ra khỏi cửa không chè dù à? Đầu bị vào nước à?” Uất Trì Dung “…… Ngông Sóc?” Âm thanh của anh tràn đầy hoang mang “Mình hỏi cậu muốn làm gì vậy, chơi trò chơi gì đó?” Ngôn Sóc âm thầm nhìn về phía bên cạnh, cô gái nhỏ ấy đang ngồi ăn bánh ngọt, nhìn dáng vẻ này chắc không có thời gian chú ý đến phản ứng của anh, anh giảm âm thanh của mình xuống mức thấp “Nói cho mình biết, hẹn hò thì phải làm cái gì?” Cái này chính là hoàn toàn sai lầm, sớm biết vậy anh đã học hỏi sớm hơn rồi, giờ thì tốt rồi, giờ gặp chuyện thì chỉ có thể ôm chân Phật nhờ vả mà thôi, tuy nhiên với đầu óc của anh thì chắc chắn học nhanh. “Hẹn hò?” Uất Trì Dung bên kia chưa kịp phản ứng “Hẹn hò với ai? Ở nơi nào? Nam hay nữ vậy? Công hay thụ……” Càng nói càng loạn, BOSS không còn kiên nhẫn. “Uất Trì Dung, nam hay nữ vậy, công hay thụ, hình như không quan hệ đến cậu phải không?” BOSS có chút không nhịn được. “Đùa à, hẹn hò thì đơn giản mà, ăn cơm, xem phim, hoặc đi nghe nhạc kịch cái gì đó ấy, sau đó dẫn cô ấy đi dạo chợ phố chỗ nào đó.” “Mình biết rồi.” Không đợi đối phương phản ứng, anh liền cúp điện thoại, nhưng sắc mặt càng không thiện chí xem phim? Nhạc kịch? Tên ngốc kia làm rồi sao? Nhớ tới tình tiết trong rập chiếu phim lần trước, Ngôn Sóc khó yên ổn được. Giữa lúc BOSS đang suy nghĩ nên hẹn hò theo kiểu nào, Nguyên Bảo đang ăn đến dễ sợ thì phát hiện ra chuyện thú vị. Chung Ly và vị hôn thê trong truyền thuyết của Uất Trì Dung đang ngồi chung với nhau. Có JQ. JQ= gian tình Cái tính bát quái trong lòng Nguyên Bảo rạo rực hẳn lwn, nhưng ở chỗ này hoàn toàn không nhìn thấy rõ, cho nên cô muốn lại gần nhìn xem, Nguyên Bảo mở to đôi mắt, sau đó cầm một miếng bánh ngọt lên, lặng lẽ h đi về hướng đó. Hôm nay Chung Ly so với ngày kia thì đẹp trai hơn nhiều bộ đồ vest được may hoàn hảo khiến cho cơ thể người mẫu của anh ta hiện lên tuyệt đẹp, khóe môi cong 45 độ tạo thành nụ cười đẹp, đôi mắt phượng hẹp dài mang theo ý lạnh cuối thu, nhưng cũng không khiếρ người; con Dương Dư thì mặc đồ công sở màu xanh dương đạm, có vẻ cực kỳ trịnh trọng, nhưng cũng không làm mất đi sự tao nhã. Hai người ở đó không biết đang nói cái gì, Nguyên Bảo nghe không rõ ràng, cô không khỏi ngồm chồm hổm trên đất, bên gặm bánh ngọt, bên di chuyên qua đó. Nguyên Bảo rúc lại góc bàn, hai người bây giờ đang dùng cơm, vì không bị phát hiện, cô quyết định chui xuống gầm bàn, sau đó ngồi xếp bằng, lẳng lặng nghe JQ. Mà lcus BOSS từ bên trong đi ra, lại phát hiện cái chỗ ngồi gần cửa sổ nhìn cảnh ngoài trời, cô gái nhỏ Nguyên Bảo không biết đã đi đâu rồi, anh nhìn chung quanh một vòng, bởi vì Dương Dư đưa lưng cô về phía anh, cho nên BOSS chỉ nhìn thấy Chung Ly, nhưng không nhận ra Dương Dư, anh nhíu mày một cái, sau đó thu hồi ánh mắt. Chỗ ngồi của Nguyên Bảo chỉ còn lại túi xách, bánh ngọt trên bàn lại ít đi không ít, cho nên Nguyên Bảo không nói một lời mà bỏ đi. Lại nói đến cô bé Nguyên Bảo đang ngồi dưới gầm bàn nghe JQ, đã lâu rồi, thế nhưng hai người vẫn chưa nói một tiếng nào, Nguyên Bảo có chút khó chịu, cô đưa bàn tay mềm mại lên liếm hết bơ còn dính trên ngón tay, bánh ngọt cũng đã ăn xong rồi, nhưng kịch hay còn chưa bắt đầu, kiểu này có phải quá nhàm chán không? “Ợ ——” Tiếng nấc vang lên dưới gầm bàn đen ngòm, phía trên vốn im lặng giờ hai người lại đảo mắt nhìn nhau, sau đó ánh mắt thoáng qua một tia hoang mang “Chung Ly, anh có nghe thấy âm thanh gì không?” “Có không?” Chung Ly nhìn chung quanh một vòng, nhưng không phát hiện cái gì “Có thể bọn mình nghe lầm.” “Nói cũng phải.” Dương Dư cười cười, sau đó nhìn Chung Ly “Kế tiếp nên làm sao bây giờ, hiện tại có vẻ anh chưa chèn ép được Ngôn Sóc.” Ngôn Sóc? Nguyên Bảo há to cái miệng của mình, chẳng lẽ hai người này thông đồng với nhau sao? Nhưng cái người tên Dương Dư đó nhìn không hẳn là người xấu, trong phim truyền hình cũng chưa từng ló mặt, kịch tính tiếp theo là nam người mẫu biễu diễn chính đột nhiên bị thương, sau đó nam model cuat Thiên Tinh thay thế vị trí đó, Thiên Tinh biểu hiện vượt bậc, nê Kim Thành và Thiên Tinh kí hợp đồng lâu dài, sau đó K bắt đầu chèn ép Thiên Tinh, nhưng Thiên Tinh lần lượt vượt qua từng hiểm họa, tiếp theo đó là chuyện gia tộc Diệp hiên phá sản, Diệp Hiên tới bước đường cùng nên phải hợp tác với K, câu chuyện tới đây đã bắt đầu kéo theo những việc máu chó và ngược trong bộ phim. Chỉ là, bên trong hoàn toàn không nhắc đến những chuyện xảy ra với các công ty khác. ” Ợ——” Tiếng nấc lại vang lên, Nguyên Bảo vội vàng che miệng của mình, sau đó dời qua hướng Dương Dư. “Vừa nãy có nghe thấy âm thành kỳ lại không?” “Có thể lại nghe lầm đấy.” Chung Ly nhún nhún vai, sau đó tự thưởng thức một hớp café “Ngược lại anh có tra ra một chuyện.” “Chuyện gì?” Chung Ly cười chế giễu “Thủ đoạn của Ngôn Sóc một chút cũng không có thay đổi, vẫn ác như vậy, vẫn vô tình như vậy ” Anh mới hung ác, anh mới vô tình. “Ợ——” “……” A ừ, cô phải tìm cái gì đó ăn để hạ thấp âm thanh xuống mức có thể, nếu không sớm muộn gì cũng bị phát hiện, Nguyên Bảo nhìn đôi giày da nam màu đen tuyền và đôi giày cao gót nữ tao nhã, cô quyết định chọn đôi giày cao gót kia…… “Rốt cuộc là thứ gì?” Chung Ly có chút không vui, anh liếc qua liếc lại, âm thanh ấy lại biến mất. “Chắc không nghe lầm nữa chứ?” Dương Dư bất đắc dĩ phóng mắt xuống bàn, tới lui nhìn một chút, thật sự không cái gì. ” Ợ——” Nguyên Bảo phát một tiếng hợp với tình hình, sau đó đưa một cánh tay mảnh khảnh ra, lấy tốc độ bằng tốc độ ánh sáng cầm lấy miếng thịt bò bít tết trong đĩa. A ~ rất lâu rồi không ăn mấy thứ nào, thịt bò bít tết chỉ mới cắn gần được một nửa, cô nhét luôn vào miệng, sau đó nhai từng chút từng chút. Nhưng miệng cô thì quá nhỏ, mà miếng thịt bò thì quá to, càng nhai càng khiến không gian trong miệng càng nhỏ. “Ưmh……” Tại sao càng nhai càng nhiều, miệng Nguyên Bảo giống như một con chuột đồng vậy, lại muốn che miệng phòng phát ra âm thanh nấc, đây thật sự là một công việc mang tính công nghệ cao, mà lúc này Dương Dư đã lấy lại tinh thần, lại phát hiện đồ trong đĩa chỉ còn lại rau quả mà thôi, miếng thị bò bít tết kia đã không thấy nữa? Chung Ly nhìn cái đĩa trống rỗng, sau đó cười cười “Có muốn gọi thêm không? Sắc mặt Dương Dư đen lại “Không cần.” Hai đôi mắt của cô thoáng qua một tia u ám xem ra bên trong có một con chuột nhỏ rồi đây, nhẹ nhàng nhếch môi cười cười, sau đó không nói gì. “Ưmh……” Thật là càng ngày càng nhiều, chỗ trống tong miệng không còn, hu hu hu hu…..Lòng chua xót, trong cuộc đời lần đầu tiên Nguyên Bảo ăn thịt bò bít tết mà lòng lại chua xót, lại rơi nước mắt. Một tay che miệng, một tay lau nước mắt, tiếp tục nhai, sau đó từng chút một nuốt xuống, nhưng —— Mắc nghẹn! “Khụ khụ khụ khụ……” Nguyên Bảo ho khan bò ra hướng bên cạnh, và Chung Ly và DƯơng Dư đã biết âm thanh đó phát ra từ đâu. Chung Ly còn chưa kịp nổi giận, đã nhìn thấy một bàn tay bé nhỏ nhưng bẩn thủi đang duỗi ra, sau đó kéo bắp chân của mình. “Khụ khụ khụ khụ khụ……” Tiếng ho khan vẫn còn tiếp tục, sắc mặt Chung Ly ngày càng kém, nhìn chõ kỹ cô gái nhỏ đang bo ra ngoài kia, sắc mặt của anh càng đen thui. “Kim Nguyên Bảo.” “Ba…..” Nguyên Bảo run run rẩy rẩy bò lên trên, một đôi mắt chứa đầy nước, má thì phình ra, thỉnh thoảng động đậy. Ưmh, cô muốn phun ra, cổ họng cô đang chịu đựng, Nguyên Bảo nhìn Chung Ly, sau đó miệng hơi mở, kèm theo đó là một âm thanh nấc cụt vang lên, một đống màu nâu đen, dính nước miếng ghê tởm phun lên chỗ đó của anh ta —— Giữa hai chân. “……” “……” “……” “Thật sự xin lỗi.” Đưa tay lau miệng một cái, sau đó thở dài nhẹ nhàng một hơi dài, dùng ánh mắt hết sức thành khẩn nhìn Chung Ly, trời đất chứng giám, cô tuyệt đối không phải cố ý. “Thật sự xin lỗi?” Chung Ly cười lạnh mấy cái, đưa lôi cô ra ngoài, Chung Ly từ trên ghế ngồi dậy, đống đồ dơ bẩn kia “Soàn soạt soàn soạt” rơi xuống đất, cái vị trí của phái nam thần bí kia hiện lên một màu sắc đầy ám muội, thoạt nhìn như vừa mới đi tiểu~~~ “Đúng là sao chổi, cô không có việc sao lại đi chạy đến bàn người ta làm gì? ” Cái dáng vẻ bây giờ của Chung Ly tựa như muốn phanh thây cô ra cho hả giận vậy. “Thật xin lỗi.” Vẻ mặt Nguyên Bảo như đưa đám mà nói lời xin lỗi, bộ dáng làm bộ đáng thương. “Thôi, Chung Ly.” Một đôi tay dịu dàng kéo cô ra, sau đó người nọ lấy khăn lâu mấy chỗ bẩn trên mặt cô “Cùng một cô gái nhỏ so đo, không phải là phong cách của anh.” “Khốn kiếp!” Chung Ly hung hăng mắng một tiếng, nhìn cái chỗ chướng mắt kia, vẻ mặt càng ngày càng âm u. Đồng thời âm, thanh huyên náo ấy gây sự chú ý đối với người khác, tới chỗ này đều là người có học, bọn họ thấp giọng tám chuyện, cũng không phát ra âm thanh quá lớn, Ngôn Sóc cảm thấy người kia khác quen, tròng mắt hơi nheo lại, sau đó thấy rõ ba người. Chung Ly, Dương Dư, còn có…… “Kim Nguyên Bảo.” BOSS đứng dậy đi tới, nhìn hai người bên Chung Ly, rồi ánh mắt dừng lại trên người Kim Nguyên Bảo. “Kim Nguyên Bảo……” BOSS! Cả người Nguyên Bảo chấn động, theo phản xạ có điều kiện cô rúc sau lưng Dương Dư, sau đó khiếρ đảm nhìn sắc mặt không tốt của BOSS. Mắt hai người sáng như đuốc, xem ra rất có áp lực, mắt Nguyên Bảo khép lại, sau đó nước mắt chảy xuống “BOSS~” “Cô lại khóc cái gì chứ hả?” Chung Ly bất đắc dĩ nhìn Nguyên Bảo phụ nữ đúng là cái loại phiền phức, anh còn chưa nói gì, ngược lại con nhóc kia lại khóc. “Thịt bò bít tết……Nghẹn đến chết……Ợ……” “Em bẽ mặt chưa, Kim Nguyên Bảo.” Ngôn Sóc không chịu được nhấc cô ra ngoài, nhìn lên nhìn xuống đánh giá một phen, cái vẻ ghét bỏ càng thêm nặng “Bẩn rồi.” “Ngôn Sóc, quản phụ nữ của anh cho tốt vào.” Chung Ly hiện tại rất giận, đ bị phun lên cái chỗ kia, anh lại không thể ở trước mặt mọi người đưa tay chùi, nhưng cái dáng vẻ bên giờ của anh thật chật vật. Ánh mắt Ngôn Sóc như bó đuốc liếc qua, cuối cùng dừng ở cái vị trí kia, sau đó cười lành lạnh “Hình thượng gà trống rất thích hợp với anh đấy.” Gà trống…… Nghe xong những lời này, ánh mắt mọi người cùng nhau quét đến, sau đó Nguyên Bảo thầm nói mảnh đất đó…… Thật sự rất giống như gà trống. “Làm rất tốt, Nguyên Bảo.” Vỗ lên đầu Nguyên Bảo để tán dương “Lần tới phun thì nhớ nói tôi một tiếng, bọn mình trực tiếp chuẩn bị sơn.” Nguyên Bảo “Ợ ——” “Ngôn Sóc, anh không cần quá đáng như vậy!” “Tôi nào có quá đáng?” Ngôn Sóc nhíu mày, nhìn Chung Ly tràn đầy châm chọc “Mà nói này, mà lúc anh còn học đại học có cải trang thành gà mái đó, a, tôi nhớ ra rồi, tôi còn cái video hồi đó, anh có muốn xem không?” Chung Ly một ngực bị lửa rực thiêu đốt, gương mặt tuấn tú bởi vì tức giận mà có chút vặn vẹo, Ngôn Sóc kia đang nhìn anh như cũ, trong tròng mắt là mảnh lạnh lùng. Hình như có châm chọc, lại hình như không có. KHông khí ở đây trở nên nghiêm trọng, cô bé Nguyên Bảo mới xuất thần, cô bừng tỉnh hiểu ra nhìn Chung Ly “Thì ra anh không chỉ nhìn gà của BOSS ~ Gà, còn cải trang gà mái vàng nữa chứ ~ Gà ~ nấc ~” BOSS “……” Chung Ly “……” Dương Dư “……” Kim Nguyên Bảo “…… Ợ~” Dường như cô nói sai cái gì đó? Nguyên Bảo mờ mịt nhìn mấy người đang im lặng kia, chẳng lẽ không có nhìn qua anh bọn nhỏ của BOSS? Đợi chút…… Dường như cô quên mất cái gì…… Anh bạn nhỏ ~ Gà ~ Thật sự là quên mất cái gì rồi~ BOSS nản lòng, nản chí mở bàn tay ra, thân máy Nguyên Bảo run lên một cái, sau đó hệ thống bắt đầu khởi động lại, cô có cảm giác mình không còn sức lực, nhất định là do bị rớt, quá bị kịch mà, mới một tuần lễ ngắn ngủn, cô đã bị BOSS cho té hai lần!BOSS kiểm tra toàn bộ thân máy, thấy hệ thống vẫn cofnt ốt, cuối cùng anh mở hệ thống Nuôi dưỡng trẻ con ra!"Òa ~ té thật là đau nha ~"BOSS "......"Đừng tưởng rằng Nguyên Bảo nhìn không ra, vừa rồi trong BOSS mới thoáng qua ý tưởng vứt bỏ đứa trẻ kia đi, nhưng lại đè nén xuống cho nên mới bảo, nhân vật phản diện BOSS thật ra rất hiền lành......Một lần nữa Nguyên Bảo lại rơi vào cái sự sùng bái mù quàng dành cho BOSS!Ngón tay thon dài linh hoạt của BOSS điểm lên panel trò chơi, khiến cho đứa trẻ Nguyên Bảo cử động theo ngón tay của anh, một đôi đen như mực có chút ngây ngô, trong ánh mắt của BOSS thoáng qua một tia ghét bỏ, ngón tay anh đẩy ra, sau đó đứa con nít ấy té lăn quay trên đất một cái "Xoạch" ~Đứa bé ngơ ngác ngồi dưới đất ngồi một lát, sau đó gào khóc "Ghét ba ~~~~~"BOSS "......"Nguyên Bảo nhìn rất vui sướng, sau đó nhớ lại dáng vẻ của mình, khi còn bé phản ứng của mình hơi trì độn một chút, luôn bị người khác khi dễ, khoảng một thời gian sau mới phản ứng được, sau đó chỉ vào người kia rồi bảo họ quá xấu xa.....Mang theo đứa trẻ đi gặp bác sĩ, sau đó nó lại khỏe mạnh như bình thường, và thân thể của Nguyên Bảo cũng đã khỏe hơn rất nhiều, mặc dù không muốn gặp Baidu, nhưng vẫn là vạn bất đắc dĩ mò vào khung tìm kiếm, hết sức tức giận mở miệng nói với nó "Lúc nào tôi có thể đi ra ngoài hả? "【...... Mời khách hàng dùng giọng nói dịu dàng một chút, nếu không Baidu có quyền giữ yên lặng! 】Nguyên Bảo "......Baidu đáng yêu lại vạn năng ơi, xin hỏi cho tôi hỏi khi nào mình có thể đi ra ngoài được vậy ạ? " Sớm muộn cũng có một ngày cô sẽ khiến Baidu quỳ gối dưới chân mình!【 Không nên vội làm gì, sẽ có một ngày như vậy ấy!】Cho nên mới nói, cái gì trên Baidu cũng đều lừa bịp người khác!Tâm trạng của Nguyên Bảo rất chán nản, ngày hoạt động của BOSS rất đơn giản, chủ nhật chỉ ngồi trong nhà chờ cho hết thời gian, không nhận tất cả các cuộc điện thoại liên quan đến công việc! Nên lúc nghỉ ngơi liền nghỉ ngơi!BOSS hết sức giữ bản thân mình trong sạch, trừ công việc ở bên ngoài, Nguyên Bảo chưa từng nhìn thấy ầy anh mang phụ nữ về nhà, hoặc là tham gia mấy buổi tụ tập với bạn bè, đối với một người đã từng tuổi này như anh thì hơi có sự không bình thường, chẳng lẽ BOSS có cái bệnh không tiện gì đó nói ra?? Nguyên Bảo một mình lọt vào sự trầm tư của riêng mình......Đang lúc Nguyên Bảo nghĩ BOSS có vấn đề, nhân vật phản diện BOSS lúc này cũng hết sức rối rắm, anh tra cứu cả đống tài liệu rồi mà vẫn chưa kiếm được cái tình huống điện thoại như của anh, và cũng chưa nghe nói đến tình trạng Yêu Ma Quỷ Quái nhập vào cái điện thoại trước mặt này cả?......Nếu như đây là một trò đùa dai của ai đó thì không thể có khả năng này, bản thân mình chỉ đơn giản muốn thỏa mãn dục vọng nuôi trẻ con trong điện thoại mà thôi, vì ngoài đời thực chả có đứa nhỏ nào muồn nhìn thấy mình, không lẽ đến cả một cái trò chơi bên trong điện thoại cũng không muốn thấy mình.....Tâm trạng BOSS cực kỳ khó chịu!!Và cái tâm trạng khó chịu của BOSS lan đến gần cái điện thoại Nguyên Bảo đang để trên bàn, anh thả ra cái khí áp bức ấy khiến người ta rùng mình, Nguyên Bảo không chịu nổi, dùng sức kéo cái cơ thể hình chữ nhật qua một bên.....Đôi mắt màu hổ phách của BOSS nheo lại, con ngươi màu hổ phách lạnh lùng nhìn chằm chằm điện thoại di động đang chuyển động bên kia, anh vươn tay đánh cái "Bộp" một tiếng ép xuống mặt bàn "Nếu như cô còn cử động thì tôi đập chết cô! "Hèn hạ! Thật hèn hạ!!BOSS lại đi uy hiếp một cái điện thế di động?? Kể ra thì chỉ muốn cười đến rơi hàm răng!!BOSS nhìn cái điện thoại trên bàn không khác bình thường là bao, tròng mắt thoáng qua một ánh sáng kỳ quái "Tôi hơi chán!"Nguyên Bảo "......" Anh nhàm chán thì liên quan gì đến cô, dù có thì cô cũng đâu nhảy ra ngoài múa thoát y cho anh xem ~~~"Cho nên......" Đôi mắt đẹp của BOSS chợt nhếch lên và khóe môi nở nụ cười hứng thú "Múa cho tôi coi đi!""?""??""???""Không nghe rõ sao?" Khóe môi BOSS nâng lên độ cong sâu hơn, sau đó cầm cô lên thật cao "Tôi không muốn ném cô xuống đâu. "Nguyên Bảo "......" Khốn kiếp!! Nhân vật phản diện chính là nhân vật phản diện, ngay cả phiên bản điện thoại như Nguyên Bảo cũng không bỏ qua!!!"Được rồi! Múa cho tôi xem!"Nếu như Nguyên Bảo trong cơ thể của con người thì không nói làm chi, nhưng cô không phải, một cái hình vuông thì múa như thế nào, đây là một vấn đề, cuối cùng, Nguyên Bảo còn cách là nhờ sự giúp đỡ của tìm kiếm run rẩy trả lời 【Chuyện này không làm, khó Baidu vạn năng như tôi chọn một ca khúc đi! 1 Kim Cô Bổng, 2 Thấp Thỏm, 3 Phật Pháp không hiểu được tình yêu, 4 Hai con bướm, 5 nhạc nhẹ, trừ cái thứ 5 thì bốn cái còn lại đều nghiện""......"Cái này là đồ khốn kiếp!!!! Cô ta còn có thể lừa người khác thêm nữa được không!!!Nhưng khi Nguyên Bảo nhờ vả cái khung tìm kiếm bên trên thì đã không còn lựa chọn nào khác, sắc mặt của BOSS đã không tốt rồi, anh có chút không nhịn được rồi, cuối cùng Nguyên Bảo rơi nước mắt nhìn về bản nhạc nhẹ, sau đó kích vào bài Hai con bướm, trong ca khúc, tiếng hát vang lên khiến cô nổi da những giai điệu tuyệt vời ngân vang, thân máy điện thoại di động Nguyên Bảo như uống thuốc lắc, đứng lên nhảy theo nhạc, và một màn lừa gạt người khác bắt đầu....." Người yêu dấu ơi, anh từ từ bay nhé, cẩn thận trước mặt là những đóa hoa hồng có gai...... A a a a a a a ai, Pháp Hải anh không hiểu được tình yêu, và tháp Lôi Phong sẽ rớt xuống, Pháp Hải anh ơi.. Tôi đây là Lão Tôn đây là Lão Tôn... Hoa trên núi Quả Sơn...... A a a a a a a ai... Tìm được bảo bối..."Từng nốt nhạc như bay giữa không trung khiến căn phòng thêm dao động, điện thoại Nguyên Bảo nhảy nhót trên mặt bàn, và khiến cho Nguyên Bảo có cảm giác muốn hộc máu mà chết.....Cực kỳ quỷ dị, BOSS đại nhân đi theo từng động tác, còn hết sức hưởng thụ nhắm mắt lại, khóe môi cười là càng nhìn càng mê người......Cho nên nói, cách nhân vật phản diện BOSS giám định và thưởng thức tài nghệ của người khác thì khác xa chúng ta rất nhiều lần, phải không?Cuối cùng...... Đáng chết! Tại sao lúc này mình không hết pin nhỉ?【Năng lượng duy trì nguồn điện vẫn còn 80%, vô cùng đủ, đủ để ngài vui sướng cả ngày! 】Nguyên Bảo "......"Nhạc chạy nửa tiếng đồng hồ mới ngừng lại, điện thoại Nguyên Bảo giống như liệt sức ngã xuống bàn làm việc, nhừn vì lý do gì mà bên tai cô vẫn còn ngân cái điệp khúc chết tiệt kia?"Không sao chứ?" BoSS không vui nheo mắt lại, ngón trỏ thon dài chọc chọc vào màn hình điện thoại "Một lần nữa đi!"Nguyên Bảo "......" BOSS, anh đủ rồi đấy!!! Đừng có mà xem cái điện thoại này không ra gì như vậy!! Khốn kiếp!Bây giờ đã đến thời gian ăn cơm trưa, BOSS nhìn đồng hồ, sau đó nghiêm túc nhìn cô "Tôi muốn đi nấu cơm, cô có cần ăn đinh ốc hay đồ vật gì không?"Nguyên Bảo "......" BOSS, cám ơn cả nhà anh nhé! Cô không ăn gì cả, cũng không ăn đinh ốc!BOSS cũng hỏi cô tượng trưng thôi, dù sao cũng đâu có ai ngu mà không biết điện thoại đâu ăn được thứ gì, nếu như điện thoại ăn cơm được, thì Nguyên Bảo sẽ thải ra ở đâu......Nhưng BOSS nhà cô lại đi nấu cơm thật, đây cũng là điều mà khiến cho lòng hâm mộ của Nguyên Bảo đối với BOSS tăng cao hơn, đừng bảo là nấu cơm, ngay cả muối và đường Nguyên Bảo cũng không phân rõ nữa rồi, cho nên về sau người nào gã cho BOSS thật sự là quá hạnh phúc rồi......Nhưng vừa nghĩ đến kết cục cuối cùng của BOSS, Nguyên Bảo ưu sầu không thôi......Theo ý cô, BOSS là một người tốt! Một người tốt rất kỳ cục, mặc dù bọn họ sống chung với nhau chỉ có mấy ngày, nhưng khi nhìn sự cẩn trọng trong từng bước đi của BOSS, chẳng qua lời nói của anh hơi độc ác một chút, khó chịu một chút, hung ác một chút, tính khí kém một chút, nghiêm túc một chút, không biết hầu hạ tốt một chút, thì còn lại đều rất đáng yêu......Cho nên......Thân mấy điện thoại di động Nguyên Bảo chợt phát ra ánh sáng vàng vàng cô tuyệt đối sẽ thay đổi kịch bản, cứu sống BOSS trong lúc nguy hiểm nhất!BOSS ăn cơm trưa xong, mang theo điện thoại di động Nguyên Bảo tới vườn hoa phơi chút nắng, mặt trời tròn đỏ chót, thân thể kim loại của cô cũng ấm áp lên không ít, lâu nay, BOSS một là đặt cô trong túi quần, hoặc là trong phòng làm việc hoặc trong nhà, một tia nắng mặt trời cũng chưa bao giờ nhìn thấy được, bây giờ cô cảm thấy cái thế giới mà mình đang ở thật sạch so với cái thế giới loài người trước đây......Trong vườn hoa của BOSS có rất nhiếu giống cây, nhưng chủ yếu là thực vật có lá màu xanh, có rất nhiều giống cô không biết tên chúng ra làm sao, mà trong nhà BOSS không có người giúp việc, cho nên mấy việc chăm sóc tu dưỡng đều do chính tay BOSS làm nên.....Anh miễn cưỡng dựa vào cái tựa lắc lư, nhắm lại hai mắt, ánh nắng màu vàng nhạt hắt lên đôi gò má cao cao của anh, từ trước đến giờ anh đều mang lên mình cáo vẻ nghiêm túc, giờ thì lại nhu hòa đến lạ thường......BOSS thật là đẹp trai ~~Nguyên Bảo chợt đem thân thể điện thoại xoay tròn 360o, hướng về phía BOSS nổi lên hoa si!"Cô tên gì?"Nguyên Bảo"......" Chắc không phải đang hỏi cô chứ, lạ kỳ......"Không nghe thấy à?" BOSS nhìn về phía cô, khẽ nhíu mày "Tôi đoán cô bị ngoài ý muốn mới đến được chỗ này!"Tinh!!!BOSS, anh thật là thông minh!【 Baidu xin nhắc nhở cô, tốt nhất không nên tiết lộ quá nhiều thông tin với chủ nhân của mình ~ nhưng thông quan tin nhắn thì có thể】Được rồi......Lòng của Nguyên Bảo từng chút từng chút lạnh xuống, cô điều tay đén chức năng nhắn tin, đánh lên ba chữ ở phía trên—— Kim Nguyên Bảo!"Nguyên Bảo......" BOSS cười khẽ một tiếng, ngũ quan của anh đã rất đẹp, giờ cười lên càng khiến người ta lóa mắt "Tên không tệ......"Nguyên Bảo "......" BOSS, anh đang khi dễ tôi đấy, đừng tưởng tôi không biết!"Vậy, cô là người......" Vừa hỏi xong, BOSS cười lần nữa "Vấn đề này thật là ngu!""......"BOSS, không ngu chút nào đâu, là do cô chuyển đổi linh hồn, trở thành một cái điện thoại di động, nói không chừng, linh hồn của cái điện thoại này đang ở trong thân thể cô đấy....!Nguyên Bảo bị chính cái ý nghĩ điên loạn của mình làm cho phát hoảng, cô vội vàng gọi Baidu "Cô đừng có nói với tôi, linh hồn của cái điện thoại này đã biến thành tôi?!!"【...... Khách hàng tôn kính, Baidu vẫn đang trong trạng thái bảo trì, thật xin lỗi khi tạo cho người sự bất tiện..... 】Được rồi!!!Cái thế giới này đã không bình thường, nhưng lần đầu tiên Nguên Bảo nhảy vào trong suy nghĩ trầm tư như một con người thực thụ Bất luận rong sách Phật pháp hay sách Thánh Kinh, bọn họ đều nhắc qua rằng "vạn vật đều có linh hồn", bọn họ đều có giá trị tồn tại của riêng bản thân, trên cái thế giới này, có phải hay không ngoại trừ loài người ra, động vật, những thứ như bông hoa, cỏ cậy, tranh sách, và cả một cái điện thoại di động đều có linh hồn, chỉ là chúng ta không biết mà thôi......Chúng ta mỗi bữa đều ăn rất nhiều hạt cơm, một miếng trái cây, có phải bọn chúng đều kêu đau hay không? Lúc chúng ta biến chiếc điện thoại di động thành công cụ phát tiết rồi ném nó trên mặt đất, khiến nó chia thành năm bảy miếng, có phải bọn nó cũng kêu lên vì đau đớn, hay rơi những giọt nước mắt vì tổn thương hay không......?Rất đau......Nguyên Bảo đã bị ném hai lần, bây giờ suy nghĩ một chút...... Cái cảm giác đau đớn ây như thật.....Nguyên Bảo dùng một tin nhắn ghi một dòng chữ "Xin về sau đừng ném tôi nữa, tôi sợ đau!"BOSS nhìn chằm chằm điện thoại di động lạnh lẽo trên tay một lúc, nhẹ nhàng gật đầu một cái "Sẽ không ném cô nữa!"Cô biết BOSS là một người tốt mà, nhưng một giây kế tiếp, lời nói của BOSS đã khiến cô rơi vào địa ngục."Tôi chỉ biết ném cô vào bồn cầu thôi, đứng lên hơi mệt!"Nguyên Bảo "......" Được rồi, nhân vật phản diện chính là nhân vật phản diện, quả nhiên của quá xem nhẹ cái bộ mặt tà. Ôm Nguyên Bảo về phòng, BOSS khổ não nhìn Nguyên Bảo đang ngủ mê man, mày nhíu càng chặt, sau đó hai con mắt nhìn từ trên xuống dưới người Nguyên Bảo hết điện rồi, phải sạc điện, nhưng cắm chỗ nào? Quá nhức thở dài, thân thể cao lớn phủ lên trên, gương mặt của con gái vừa trắng hồng, lại mềm nhũn, thoạt nhìn rất nắn bóp, BOSS đưa tay bóp mấy cái, sau đó cười nhè nhẹ bản thân Ngôn SÓc là người không thú vị, anh lại không giỏi nói chuyện, càng không thích tiếp xúc với nhiều người, anh yêu thích yên tĩnh, không thích ồn ào. Trong từ điển của phụ nữ anh chính là đại biểu của hai từ điềm tĩnh và nóng Sóc là chủ tịch của công ty Supermodel, theo lẽ tự nhiên cũng có nhiều phụ nữ ngầm định, nhưng thì anh ghét loại phụ nữ như vậy, trong lòng không phải là không có tưởng tượng qua, nhưng trong cảm nhận của thì người con gái anh muốn phải vợ chồng tôn trọng lẫn nhau, chung sống cả đời......Dường như có chút lệch đề, BOSS mở to đôi mắt, hơi cúi đầu, đôi môi nhẹ nhàng chạm lên vầng trán của Nguyên Bảo, anh mở ngăn kéo đầu giường, lấy ra máy sạc điện, BOSS gặp khó khăn, cắm vào chỗ nào đây?Nhìn cái sạc điện trong tay, rồi nhìn qua Nguyên Bảo, sau đó một cỗ phiền não dâng lên trong đáy lòng."Kim Nguyên Bảo, đứng lên nói cho tôi biết cắm vào chỗ nào mau?""......"Được rồi, không có phản tưởng trong BOSS vẫn đang đấu tranh kịch liệt bây giờ nếu như anh mở quần áo của con gái người ta ra có phải là không lễ nghĩa, nghĩ đến cái dáng vẻ khóc lớn của cô gái ấy khiến cho anh lại nhức đầu, nhưng nếu như không mở ra thì không tìm được chỗ cẵm USB, cho nên......BOSS bồng Nguyên Bảo lên, ngó đỉnh đầu, ngó tứ chi, rất là bình thường, chỗ cắm USB của điện thoại đặt ở chỗ ngồi, như vậy người......Ánh mắt BOSS sáng lên, sau đó tầm mắt từ từ hạ xuống chỗ cái mông thì không sai đúng không?BOSS lật người cô lại, sau đó anh khẩn trương vén váy cô lên, lộ ra cái quần lót màu hồng, anh nhẹ nhàng kéo nó xuống dưới, nửa cái mông trắng nõn vô cùng chói mắt, BOSS trợn tròn mắt, sau đó nhìn thấy một lỗ cắm bằng kim loại......Quả nhiên không nhàng cong khóe môi, sau đó hướng về phía lỗ cắm vào......【 Ting! Máy sạc điện đã kết nối, có mở máy hay không?】{Hay không? Tôi muốn thấy Baidu.}【Hệ thống lập tức tiếp nhận không gian, xin hãy chờ hệ thống tiếp nhận không gian xong. 】Nguyên Bảo tiến vào một mảnh không gian trắng xóa, cô mơt to hai con mắt tức giận "Baidu, cái tên lừa đảo chết tiệt này!! Tôi muốn giết cô!""Xin gọi tôi là Thống Mẹ, cám ơn."Nguyên Bảo "......""Khốn kiếp! Tại sao trên mông tôi lại có lỗ cắm USB?"【Hệ thống bị lỗi, xin lỗi vì gây bất tiện cho cô. 】"Xin lỗi?" Nét mặt Nguyên Bảo tươi như hoa "Tôi có thể giết chết cô không?"【Khách hàng, người đừng vội. 】âm thanh ngọt ngào của Tiểu thư hệ thống thay thế Baidu【 Người đi tới nơi này là có nguyên nhân của nó, hiện tại thời cơ chưa tới, chờ đến thời điểm, tất cả những gì không bì thường sẽ hoàn toàn biến mất, người hãy bình tĩnh mà chớ nóng nảy, vậy, còn cái gì cần giúp một tay nữa không? 】"Không có." Tiểu thư hệ thống đã nói như vậy rồi, cô còn có thể nói cái gì, chỉ có thể mang theo cái lỗ cắm USB này đi tới chân Bảo chầm chầm mở mắt ra, rồi ngồi dạy, cô sờ lên mông mình, quả nhiên mò đến đầu cắm sạc, sắc mặt Nguyên Bảo đen hơn phân nữa, một giây kế tiếp, lòng Nguyên Bảo như hồ nước đang dao này chỉ có mình cùng với BOSS, cho nên, BOSS cởi quần nhỏ của mình xuống rồi căm sạc điện USB vào mông cô?A ~BOSS quả nhiên là người đàn ông tốt!"Lại đang ngồi đoán mò cái gì đó?" BOSS bưng thức ăn đi vào, nhìn Nguyên Bảo như kẻ ngốc một dạng, anh lớn tiếng nói với cô."BOSS——" vừa định muốn nhào tới, nhưng máy sạc điện trên mông khống chế đi lại của cô."Ăn đi, đói bụng chưa?"Thế mà được ăn bồ tự tay BOSS làm?Nguyên Bảo ngập tràn hạnh phúc BOSS "Anh quả nhiên là người đàn ông tốt.""Đồ ngốc." BOSS không có chút cảm kích với cô, đặt thức ăn lên bàn "Ăn đi rồi ngủ.""Còn anh?" Nơi này là phòng của BOSS? Vậy buổi tối BOSS ở đâu?"Tôi phải đến công ty một chuyến, phương án hợp tác của chưa chỉnh sửa xong.""Nhưng đã muộn rồi." Nguyên Bảo bất mãn chu cái miệng lên, Kim Thành tuyệt đối sẽ hợp tác cùng với K, mặc dù đến phút cuối xảy ra chút chuyện, nhưng Kim Thành vẫn nhờ vả K."Không có chuyện gì, nghỉ ngơi cho khỏe đi."Ngôn Sóc đi ra ngoài, Nguyên Bảo bất đắc dĩ thở dài một hơi, sau đó cái miệng nhỏ thưởng thức đồ ăn của BOSS tài nấu nướng của BOSS rất là được, sắc lẫn vị đều chuẩn, Nguyên Bảo ăn sạch sành sanh, sau đó ngoan ngoãn đi ngủ một từng vô số lần cô ước mơ mình ngủ cùng với BOSS trên một cái giường, nằm trong lồng ngực BOSS, sau đó cánh tya cường tráng của anh ôm lấy cô, đấy nhất định là chuyện hạnh phúc nhất trên trần gian này. Mặc dù BOSS không ở đay, nhưng ngửi được mùi vị thuộc riêng vê BOSS cũng là chuyện quá tốt rồi.......Ngày hôm sau Nguyên Bảo mới tỉnh dậy, cô một người đi quay căn biệt thự, đây là lần đầu tiên Nguyên Bảo quan sát đầy đủ không gian sinh hoạt của BOSS, đơn giản, trừ đơn giản chính là đơn giản, không dư bất cứ đồ vật nào, biệt thự này rất lớn, có chỗ còn không có hơi thở của con có cô đơn không?Nguyên Bảo tự hỏi mình thật ra thì cô khó có thể tin được mình gặp một người có cuộc sống đơn điệu như vậy, công việc, về nhà, canh chừng những căn phòng trống Bảo đau lòng vì BOSS, đau lòng vì Ngôn SÓc của ~ của mình, ngại ngùng quá~Nguyên Bảo bị ba chữ kia làm lay nhàm chán, Nguyên Bảo đến công ty tìm Ngôn Sóc, nhưng đến cửa chính, Nguyên Bảo bị người ta chặn lại."Xin lỗi, cô có hẹn trước chưa?""Ai?" Nguyên Bảo ngó cô bảo vệ "Tôi tìm BOSS.""Xin mời lấy thẻ nhân viên ra."Nguyên Bảo "......""Tôi không có thẻ nhân viên, cũng không có hẹn trước, nhưng tôi muốn thấy BOSS.""Lại người hâm mộ BOSS." Người bảo vệ bất mãn nhíu mày, sau đó không thương hoa tiếc ngọc đuổi người ta ra "Con nít mà theo đuổi thần tượng làm gì hả, mau mau đi về nhà đi."Nguyên Bảo "......" CÔ mới theo đuổi minh tinh, cả nhà cô mới n Bảo giận dữ nhìn bảo vệ, nhưng cũng không thể làm gì khác hơn, mà đúng lúc này, cô nhìn thấy BOSS và một người trung niên đang sóng vai đi tận mắt chứng kiên cảnh đằng sau thì hơi kinh ngạc, tiếp theo anh nói cái gì đó với người bên cạnh, sau khi hai người bắt tay, người đàn ông trung niên kia đi ra cùng với người khác."Vậy chúng ta hợp tác vui vẻ nhé, tổng giám đốc Ngôn.""Dĩ nhiên rồi."Nguyên Bảo trốn sang một bên, nhìn người đàn ông kia lên xe rời đi, cô mới đi ra ngoài."Sao em lại tới đây?" Đôi mắt BOSS mang theo ý cười nhìn cô, nắm lấy tay Nguyên Bảo dắt vào tòa cao Bảo hung hăng trừng mắt với cái người bảo vệ đang đứng sững sờ bên kia, sau đó nhéo bàn tay khô cằn của BOSS "Người mới vừa rồi là ai vậy?""Tổng giám đốc của Kim Thành, hợp đồng đã ký kết, đang chờ kịch bản của ông ta." Tâm trạng của BOSS nhìn có vẻ tốt. mặt mày cũng nhu hòa không một người như BOSS chưa từng có phụ nữ bên cạnh giờ lại dắt theo một cô bé xinh xinh, vẻ mặt của mọi người cực kỳ quỷ dị. Nguyên Bảo liếc quanh một vòng, sau đó nợ nụ cười ngọt ngào."BOSS, chúng ta đi hẹn hò đi." Hai mắt Nguyên Bảo lóe sáng nhìn khuôn mặt đẹp trai của BOSS, cô thật vất vả mới thoát khỏi số mạng của một chiếc máy, còn có rất nhiều việc cô chưa từng làm, ví dụ như ngủ một giấc với BOSS......Nguyên Bảo một lần nữa lọt vào trí tưởng tượng của mình."Lại đang nghĩ gì đó?" Đưa tay cốc một cái lên đầu cô, sau đó vươn tay véo cái mã cô "Vậy muốn đi đâu?"Nguyên Bảo lấy lại tinh thần, cảm thấy động tác kia như cưng chiều cái mặt mình, hai má cô chợt đỏ ưng."Sao nào?" BOSS không hiểu nhìn gò má đỏ ửng của cô, sau đó đưa tay véo lần nữa, nhưng màu sắc trên ấy lại đỏ hơn."Đồ ngốc." Không nhìn được mắng thành tiếng, sau đó đi vào thanh máy chuyên dụng của tổng giám đốc."Buổi tối đi hẹn hò đii, em cho tôi một lát, công việc còn bận đấy ngập đầu, có thể không?"Nguyên Bảo gật đầu, sau đó nhìn BOSS tràn đầy yêu thường "Ngài thật là cực khổ."Cái ánh mắt yêu thương như mẹ nhìn con ấy khiến BOSS rùng mình một Sóc hết bận cũng đến 4 giờ chiều, Nguyên Bảo ngồi chờ mà chán nản cực kỳ, nên lăn ra ngủ trên ghế salon. Căn phòng làm việc to như vậy nhưng chỉ còn âm thanh của tiếng đầu bút máy chạm trên mặt giấy, Ngôn Sóc cảm thấy tay mình mệt lả đi, anh bẻ bẻ cái cổ, rồn nhìn thấy cái bóng hình nho nhỏ đang cuộn trọn trên ghế salon bên kia......Giống như một chú mèo nhỏ vậy, thoạt nhìn vô chống lấy cằm, nhìn dáng ngủ dễ sợ của Nguyên Bảo, anh nhẹ nhàng đứng dậy, cầm theo chiếc áo trên giá móc đi tới, phủ chiếc áo khoác lên trên người cô, rồi anh ngồi chồm hổm trên mặt đất ngưng mắt ngắm là lần đầu tiên Ngôn Sóc anh nhìn chăm chú một người như thế này; Nguyên Bảo đổi với anh như một đứa trẻ con, quan chừng ấy thời gian lâu như vậy, anh không cho rằng trong cuộc đời mình sẽ cuất hiện thêm người nào, canh cũng đã cho mình sẽ sống đến già qua nhưng năm tháng dài đằng đẳng, có lúc rất mệt mỏi, có lúc rất cô độc, Ngôn Sóc cũng đã quên cái lúc nhìn thấy chiếc điện thoại quái lạ kia là biểu hiện như thế nào......Sau đó dường như không gian của anh đầy ắp tiếng nói chuyện huyên đính trán mình lên vầng trán của cô, từ từ nhắm hai mắt lại, giống như đang cảm thụ nhiệt độ cô Bảo mở mắt thì thấy ngay khuôn mặt phóng đại kia khiến cô hết hồn, nhưng biết người trước mắt là người mình thích nhất - BOSS, tâm tình của cô từ từ bình tĩnh là, BOSS cách cô gần như vậy thật là ngại, nhiệt độ da cô từ từ tăng lên rồi cả nhịp tim cũng tăng lên cực nhanh Nguyên Bảo mà đúng là cái người có sắc tâm mà không có gan, người ta thân mật với mày một chút là chân tay mày luống cuống rồi."Sao vậy?" Hơi thở nóng hỏi phả lên mặt cô, cô không khỏi muốn tránh cô gái nhỏ xấu hổ, BOSS có ý xấu, thân thể của anh từ từ phủ lên tren, sau đó đem cô cố định dưới thân mình."Ngôn...... Ngôn Sóc......" BOSS cách cô gần như vậy là muốn làm cái gì? A ~ là muốn thực hành việc bất chính ao? Nhưng quá qua loa phải không? Nguyên Bảo cô nương hoảng loạn."Am đang nghĩ bậy bạ cái gì vậy?" NGôn Sóc nháy mắt nhìn cô, trong ánh lấp lánh, con ngươi màu đen đảo vòng phát ra anh dạ quang, rất là đẹp Bảo nuốt nước miếng, giống như đang chịu chết vậy, cô run run rẩy rẩy mở miệng "BOSS làm gì với em thì em cũng đều nguyện ý!"Nói Sóc không khỏi vui vẻ, đưa tay nhéo khuôn mặt nõn nà của cô "Cái người này ngốc quá."Chẳng lẽ không đúng như cô nghxi sao?Thật thất vọng......Các loại thất vọng......"Tỉnh chưa?""Bây giờ đi sao?" Nguyên Bảo cúi xuống nhìn đồng hồ, mới 4 giờ chiều, bên ngoài hình như vẫn còn sáng."Không muốn đi?" BOSS nhíu mày, đùa giỡn nhìn Bảo đứng dậy chỉnh sửa lại quần áo, sau đó cùng anh đi ra khỏi phòng làm tiên là Ngôn Sóc mang cô tới một cửa hàng trang điểm, rồi giao cô cho thợ trang điểm, còn mình thì ngồi lên ghế sofa một Bảo nhìn mình trong gương, cô thật sự không biết đến một ngày mình cũng thương nghiệm cuộc sống của ngân vật trong tiểu thuyết nữ chính ăn mặc xinh đẹp, sau đó nam chính lộ ra ánh mắt ngạc nhiên......Tưởng tượng khi BOSS thấy mình sẽ hiện lên đôi mắt tươi đạp ấy, cô bắt đầu rung động."Được rồi......""Hả? Nhanh vậy?" Nguyên Bảo có chút không kịp phản ứng, dưới tình huống bình thường không phải mấy tiếng đồng hồ sao? Nguyên Bảo nhìn mình trong gương, chỉ là nhẹ nhàng điểm xuyến trang sức trang nhã, ngũ quan càng thêm xinh đẹp một chút nữa, nhưng...... Không có cái loại cảm giác gây kinh diễm kia, vẻ mặt Nguyên Bảo lập tức thay đổi."Váy chuẩn bị xong chưa?"BOSS đứng dậy nhìn cô từ trên cao, thợ trang điểm bên cạnh gật đầu một cái rụp "Đều chuẩn bị xong, quý cô đi cùng tôi."Không sai, còn váy mà, mình có thể tươi đẹp bên cạnh Bảo vui vẻ đi thay là một chiếc váy màu tím nhạt, váy không rườm rà, đường cong ưu nhã, lại không mất sức sống. Màu tím cao quý tôn vẻ đẹp cô lên mức chín chắn, làn da cô đã trắng nõn, cộng thêm nụ cười rực rỡ trên mặt, càng nhìn càng khiến người ta khong thể rời mắt......Anh ngưng mắt nhìn, sau đó nở ra một nụ cười nhàn nhạt "Thật là đẹp."Đây là lần đầu tiên cô nghe Ngôn Sóc nói như vậy về mình, ba chữ ngắn ngủn, nhẹ nhàng nhàn nhạt, nghĩ đến con người anh là dạng không chịu nổi tình tiết lắc léo, nhưng lòng của Nguyên Bảo vì ba chữ này là dao động."Đi nào." KHông biết từ nơi bào anh tìm được một bông hoa Violet, đưa tay cài lên mái tóc cô, màu Violet hào cùng màu váy càng khiến cô đẹp rạng ngời. Bây giờ trời vừa rạng sáng, TV trong phòng khách vẫn còn phát ra tiếng, bên trong truyền ra tiếng kêu gào thảm thiết của nữ chính, Kim Nguyên Bảo từ trên giường ngồi dậy, gãi gãi mái tóc loạn xạ trên đầu, mở cửa đi ra phòng khách."Mẹ, khuya lắm rồi!""Tiểu Nguyên Bảo, cùng xem phim với mẹ đi!" Mẹ Kim đầy nước mũi nước mắt ngồi xem tivi "Lạc Nhi thật là quá đáng thương mà, Ngôn Sóc thật chẳng ra gì mà!"Nghiêm túc???!!Kim Nguyên Bảo đi tới chỗ mẹ, chỉ thấy trong phim truyền hình, một cô gái có khuôn mặt thanh tú đang bị một tên đàn ông đè lên tường cưỡng hôn, còn có một người đang nằm trên đất nửa sống nửa chết....."Mẹ, quá bạo lực đấy ~" Nguyên Bảo mở to hai mắt "Khuya lắm rồi, ba mà biết mẹ thức khuya xem mấy cái phim truyền hình cẩu huyết này thì ba sẽ giận đấy!""Con không nói là được!" Mẹ Kim phất phất cánh tay "Không phải là đồ chơi đâu, thật sự không phải là đồ chơi đâu mà!"Kim Nguyên Bảo "......"Vâng, mẹ của cô chính là một người cuồng TV, thứ bà thích nhất chính là mấy bộ phim truyền hình Đài Loan được chuyển thể từ truyện ngôn tình cực kỳ máu chó, gần đây bà thường theo dõi bộ phim với cái tên rất văn thơ là《Em, cô gái Chocolate》, phong cách ưa thích ở Đài Loan!Hình như là kể lại chuyện một cô gái bán Chocolate vì để trả nợ cho anh trai của mình nên đã đi làm siêu mẫu ở một công ty lớn, sau đó không cẩn thận chọc giận phải Tổng giám đốc của công ty này, và hai người yêu nhau trong đau xót. Mỗi câu chuyện đều có một nhân vật phản diện, Ngôn Sóc chính là nhân vật đóng cái vai phản diện ấy, hắn ta cướp tài sản của nhiều người, đốt nhà của họ, không chuyện ác nào hắn chưa làm qua, cuối cùng hắn lại chỉa súng vào đầu của vợ người ta. Chuyện này hình như rất dài, nghe nói đây đã là đợt phát lần thứ hai. Kết cục chính là lúc Ngôn Sóc muốn kéo Lý Lạc Nhi cùng chết với hắn, nam chính ngay lập tức hiểu ra, sau đó Ngôn Sóc tự sát và gia đình người ta đoàn viên!Máu chó! Thật là máu chó!!!Kim Nguyên Bảo xoa xoa đầu, nằm lại trên giường, yên lặng mà đình Kim Nguyên Bảo rất bình thường, ba cô làm quản lý ở công ty, mẹ cô thì ở nhà xem TV, còn Kim Nguyên Bảo thì đi học Đại học, người nhà của cô lười như nhau, nghe nói trước kia trong nhà rất nghèo, ngày ấy lúc vừa mới sinh cô, bọn họ đột nhiên đào được một khối vàng lấp lánh, cho nên lấy tên cho cô là Kim Nguyên Bảo............Trong giấc mơ của Nguyên Bảo trong mơ có một người đàn ông rất đẹp mắt, cả người anh ta đều mặc một bộ đồ đen, mặt mày tinh tế, hốc mắt sâu, có loại cảm giác như hỗn độn, chỉ có điều anh ta rất nghiêm túc, vẻ mặt không biểu lộ điều gì, bộ dáng ấy giống như một nhân vật phản diện vậy, anh ta vừa đi, vừa gọi điện thoại, đột nhiên, anh ta ngừng bước rồi nghiêng đầu nhìn lại "Nhìn cái gì vậy!! Cô rất rãnh rỗi à?!!"Bị hù dọa——Nguyên Bảo bị kinh hãi cho nên tỉnh dậy, sau đó phát hiện có cái gì đó quỷ dị, cảnh tượng xung quanh cô đều thay đổi.....Chuyện gì đây?"Xin lỗi, BOSS, tôi lập tức làm việc ngay?!"BOSS?!!!Hốc mắt Kim Nguyên Bảo đảo lòng vòng, sau đó đối diện với gò má góc cạnh, đôi mắt của cô từng chút từng chút trợn thật to Đây không phải là cái người đàn ông trong giấc mơ của mình sao? Không đúng, khá quen thì phải??Người đàn ông hung tợn mắng một câu "Một đám vô dụng!" Sau đó ánh mắt của anh ta rơi lên người của cô!Thật quái lại......Lại thấy bàn tay đang phóng đại chuẩn bị sờ lên "Cơ thể" của cô!Đừng!!! Cái tên cầm thú này!!!Kim Nguyên Bảo hét lên, lại phát hiện không thể phát ra một tý âm thanh nào cả, lòng dạ càng thêm đau khổ, cô cũng không cách nào nhúc nhích, chuyện gì đã xảy ra. Người đan ông ấy nhấn lên người cô một cái, sau đó đem "Cô" bỏ vào trong túi, sau đó Kim Nguyên Bảo lọt thỏm vào một vùng tối tăm!Khốn kiếp!!!!Hình như cô biến thành một chiếc điện thoại di động!!!!Là thật sự không sai, bây giờ Kim Nguyên Bảo vẫn có ý nghĩ, cũng có thể thấy được hình ảnh bên ngoài, thâm chí cô còn cảm thấy mình có mắt... Cái máy này, hình như chỉ có linh hồn của cô bị giam cầm ở trong bức ảnh trên điện thoại di động này, không cách nào nhúc nhích......Ríu rít ríu rít ~ thật là đáng sợ ~~ không biết thứ này có dùng Baidu hay không nữa, tối thiểu cũng phải cho cô biết, rốt cuộc cô đang ở cái nơi nào!【 Ting! Baidu đến rồi!!! Có chuyện hãy hỏi Baidu! YY càng thêm khỏe mạnh! 】Kim Nguyên Bảo "......"Cô nhìn biểu tượng Baidu loại cũ đang hiện ra trước mặt mình, thành công đến ngây người, thử nhập lên mấy chữ "Biến thành điện thoại di động thì làm như thế nào?"【 Ting! Xin lỗi, vấn đề này Baidu cự tuyệt trả lời! 】Kim Nguyên Bảo "......""Một người chui vào trong điện thoại di động thì làm thế nào?"【Ting! Khách hàng tôn kính, đầu của bạn bị con lừa đá rồi ạ? Cơ thể của một người lớn như vậy, điện thoại di động lớn thế này, làm sao có thể chui vào! Xin đổi loại kiểu giải đáp, cám ơn! 】Kim Nguyên Bảo "......""Cái điện thoại di động này thuộc loại nhãn hiệu nào?"【 Tinh! Nhân vật phản diện không cần giải thích! 】Kim Nguyên Bảo "......""Tôi có thể đổi qua Google tìm kiếm không?"【Ting! Bởi vì bạn đã gây tổn thương đến tâm hồn bé nhỏ của Baidu, cho nên khách hàng tôn kính, bạn bị tước đoạt thời gian dùng thử Baidu 3 ngày! 】Kim Nguyên Bảo "......" Còn có thể lừa bịp nữa ư?Đúng lúc Kim Nguyên Bảo không biết xoay xở ra sao, chợt một bàn tay xương cốt rõ ràng cầm lấy cơ thể của cô, sau đó ánh mắt chuyên chú mà dịu dàng lên cơ thể cô. Sau khi bấm một mã số, khí thế của BOSS lập tức trở nên ác liệt "Anh nói cho William biết, nếu anh ta cứ ở lại Đài Bắc như thế, cũng không cần đến đó, K chúng ta cũng không thể mời nổi một Thiên Vương như vậy, để cho anh ta đi chỗ khác mà tìm cách thăng chức đi!"K......Nguyên Bảo sững sờ, cái tên này không phải là tên công ty mà nhân vật phản diện trong bộ phim《Em, cô gái Chocola》 kia sao? Nói cách khác, cô không chỉ biến thành điện thoại di động, còn? Chỉ là...... Nguyên Bảo liếc trộm gò má của BOSS, so với cái nhân vật bên trong phim kia đẹp hơn nhiều!BOSS hướng về phía cơ thể của cô rồi cười lạnh, Nguyên Bảo run một cái thật là đáng sợ mà!"Hả?"Ngôn Sóc buồn bực nhìn cơ thể máy móc của cô, trong ánh mắt thoáng qua một tia nghi ngờ, tâm hồn bé nhỏ của Nguyên Bảo không ngừng run rẩy, không phải là phát hiện ra cái gì rồi đấy chứ?!!Trời!!Ngàn vạn lần đừng mang cô đến sở nghiên cứu nhé!"Xem ra nên đổi điện thoại rồi!" BOSS thì thầm một tiếng, sau đó đem cơ thể máy móc của cô bỏ vào trong túi áo, Nguyên Bảo càng trun rẩy, cơ thể máy móc trong tui không ngừng rung động, đổi điện thoại thì không phải cô càng thêm bi kịch ư? Không cần, không muốn, không nên như vậy ~ ngừng lại đi ~~Điện thoại của BOSS trong một ngày vô cùng nhiều, cho nên thân máy tiếp xúc với da thịt trên tay của anh ta, lỗ tai của anh rất nhiều cũng đã khuya lắm rồi, BOSS rốt cuộc cũng tan việc, anh ta ngồi ở trong xe, vẻ mặt có chút mệt mỏi, tài xế trước mặt đang lẳng lặng lái xe, BOSS lần nữa móc cô ra, bấm mấy cái trên màn hình di động, sau đó xuất hiện một trò chơi, lúc chứng kiến cái trò chơi kia, thiếu chút nữa Nguyên Bảo đã phun ra, trò chơi tên là —— Hệ Thống Bồi Dưỡng Cục Cưng!!Này đủ rồi đó! Nhân vật phản diện BOSS chắc sẽ không chơi mấy cái trò này đâu. Nguyên Bảo ở trong lòng âm thầm châm chọc, mà bụng dạ thì càng thêm quái lạ, đứa con nít trắng trẻo mập mập bên trong ấy cũng gọi là Nguyên Bảo......"Ba ba, Bảo Bảo rất nhớ ba nha~"Run ~~~Cái âm thanh này giống y như mình, về phần tại sao Kim Nguyên Bảo lại có thể nghe ra âm thanh con nít này, hoàn toàn bởi vị giọng nói của cô là âm con nít, mặc dù không ỏn ẻn như vậy, nhưng cũng đủ để cho cô khổ não!BOSS đeo tai nghe chơi vô cùng nghiêm túc, tỉ mỉ cho Bảo Bảo tắm, mang đi ra ngoài chơi, sau đó sử dụng RMB mua mấy bộ quần áo đẹp đẽ, Hệ thống vang lên thông báo Bảo Bảo đã mệt, ngay lúc đó điện thoại trong tay cũng vừa hết điện!【 Hệ thống thông báo máy của quý vị sẽ lâm vào trạng thái ngủ trong năm giây sau! 】Nguyên Bảo không phản ứng kịp, cơ thể như bị trút đi hết sức lực, chợt lọt vào trong bóng tối âm u!"BOSS, trở về nhà họ Ngôn hay sao?""Không, trở về biệt thự!" Ngôn Sóc vuốt vuốt cái trán "Đưa điện thoại của cậu cho tôi mượn!"Tài xế trẻ tuổi sửng sốt một chút, sau đó lấy điện thoại di động ra đưa qua. Điện thoại của anh tài xế này không có mấy cái trò trí tuệ cao cấp như vậy, bên trong chỉ có mấy trò chơi nho nhỏ, anh ta mở ra cái trò nhàm chán Đấu Địa Chủ Landlords-Bài Tú Lơ Khơ, tiếp tục ngồi tục chơi!Trở lại căn biệt thì trời cũng đã khuya lắm rồi, Ngôn Sóc cắm sạc điện thoại đi động, sau đó mở máy, rồi cằm quần áo vào phòng tắm!【Ting! Năm giây sau hệ thống sẽ khỗi phục 5, 4, 3, 2, 1! Các chức năng đã khôi phục thành công 】Nguyên Bảo người run một cái, may mà còn sống đến đây!Nguyên Bỏa có chút cuống quýt, có một ngày, cô phải dựa vào nguồn điện mà sống, Nguyên Bảo quan sát căn phòng của BOSS, rất đơn giản, đơn giản đến quá đáng, có một cái giường lớn, một cái tủ treo quần áo, một tủ sách cùng cái ghế sa lon, còn lại thì hết rồi, nhìn ra được, BOSS không thích phiền toái, màu sắc trong phòng của anh ta đều làm gam màu xám kết hợp với màu trắng!Tiếng nước trong phòng tắm đã nhừng, sau đó lập tức thấy BOSS mặc đồ tắm đi ra, cơ thể máy móc của Nguyên Bảo chợt ửng đỏ!Ngượng ngùng quá đi ~~~Trên hông của BOSS quấn một chiếc khăn màu trắng, những giọt nước tỏng suốt theo lớp da bên ngoài chay xuống dưới, vóc người của anh ta cao lớn, thuộc tiêu chuẩn tam giác đảo ngược, vai rộng mông hẹp, da màu đồng cổ hết sức khỏe mạnh, có một giọt nước theo lồng ngực rắn chắc chảy xuống cơ bụng......Ngón tay thon dài của BOSS đang lau tóc, sau đó một phen kéo chiếc khăn tắm trên hông xuống, vị trí cố đánh dấu "Cấm" này lập tức lộ ra không chừa một chỗ nào!Toàn thân Nguyên Bảo càng đỏ hơn lúc rước~ thật là khổ sở, cô không thể nhìn ~BOSS thay áo ngủ màu đen, sau đó đi tới, cầm điện thoại di động lên nhìn đồng hồ, rồi lên giường nằm, tắt đèn đi vào giấc ngủ!Không được như vậy!!!!Không tắt máy thì cô ngủ như thế nào, ríu rít ríu rít ~BOSS thật quá đáng ~~~Nguyên Bảo rối rắm, cô đơn đọc nằm trên bàn, dưới thân cắm một cái USB, cô ngước nhìn trần nhà màu đen, ngồi trong cái thứ bằng kim loại này cô sẽ không bị lạnh, cũng không cần ngủ, càng sẽ không phải đói, và sẽ không rơi lệ......Nhưng bây giờ Nguyên Bảo rất khổ sở, thật sự rất khổ sở. Cô muốn về nhà, cho dù ngày ngày nhìn mẹ xem phim truyện hình máu chó cũng không xen vào, hay là, để cho biến thành chiếc điện thoại của người trong nhà cũng dược, hoặc là biến thành con mèo hay con chó cũng được?Nguyên Bảo là một cá thể bị kịch, một cái bi kịc thật sâu sắc ~~Trong lúc đang như vậy thì thân máy đột nhiên vang lên【 Ting! Tam tình cục cưng của bạn không tốt~ Ba Ngôn thân mến, xin mau mau trở lại chăm sóc bé đi~】Đây là...... Chuyện gì đang diễn ra ~~~Trong đầu Kim Nguyên Bảo xuất hiện một dấu chấm hỏi to đùng!

boss nơi đó không thể cắm